Ăn uống mắc đỏ, chật chội, thậm chí thiếu vệ sinh là điều không lạ tại khu phố cổ. mặc dù vậy ngon chẳng đâu bằng và tụ tập nhiều tinh túy ẩm thực bậc nhất cũng là khu phố cổ. Thế nên ở đây, có khi chỉ một quán tuềnh toàng như bún riêu vỉa hè phố Nguyễn Siêu cũng có thể “gây thương nhớ” cho biết bao thực khách.
Quả thật, bún riêu rất dân dã, quen thuộc thế nhưng ngẫm thử, có lúc thèm thuồng hay phải hôm muốn trình làng tới một người bạn phương xa món bún riêu đặc trưng hương vị Hà Thành thì nhất thời không phải lúc nào cũng nghĩ ra, dù rằng mọi phố xá, ngõ ngách Hà Nội đâu đâu cũng treo biển bún riêu. Thậm chí cả ở khu phố cổ này, từ sớm tinh mơ cho đến tối mịt, nơi bán bún riêu chẳng ít, song thơm ngon, đúng điệu như ở vỉa hè Nguyễn Siêu không nhiều.
Chẳng ai chỉ dẫn, cũng chỉ vô tình ngang qua con phố Nguyễn Siêu trong buổi sớm mùa đông lạnh tê tái, lại gặp lúc ruột đói cồn cào, nhìn thấy nồi canh đang sôi nghi ngút khói, có cà chua, đậu rán đầy ắp, trót trông thấy những rổ rau tươi non mơn mởn, rồi lại bắt gặp cảnh nam thanh nữ tú ra dáng sành điệu vẫn chịu thương chịu khó lom khom ngồi ăn thì không thể không dừng lại.
Quán vỉa hè chật chội, chỉ khoảng 10 khách vào là đã quây kín. Ai đến sớm thì có bàn ghế tử tế, ai chậm chân chịu thương chịu khó đôi chiếc ghế cao thấp, thêm cái mâm nhôm con con coi như cũng “đầy đủ tiện ích”. Tất nhiên, điều kiện không cho phép, khách tới quán thường ào ào chứ chẳng mấy ai vừa ăn vừa nhẩn nha buôn chuyện, ngồi ngắm phố phường. Mà không nhanh mới lạ, bát bún riêu ở đây như có 'ma lực', làm khách khó cầm lòng để ngơi tay, ngơi đũa hay thong thả, từ tốn, nhất là trong bối cảnh trời lạnh, đói lòng thế này.
Thử tưởng tượng bát bún bưng ra dậy mùi thơm lựng, bát đầy đủ, riêu, đậu, giò, bò đầy ắp miệng. Nhân lúc nóng hổi nhanh nhảu gắp nhiều rau sống ngon lành, nhấn chìm xuống nước canh còn đang tỏa khói nghi ngút, bấy giờ mới bắt đầu xì xụp tận hưởng để cảm nhận vị ngọt chất từ canh riêu cua mà phảng phất vị chua thơm đúng điệu nhờ nấu thật nhiều cà chua với giấm.
Bán vỉa hè mặc dù vậy phải chấm điểm cao cho cái “đúng điệu” và “chất” của quán. Từ tảng riêu “xịn” không pha phách, đến cái giò tai thơm giòn hay loại thịt bò tươi mềm đều chứng tỏ sự ngon, thật, chất lượng. Thậm chí tới từng cọng rau chuối, xà lách, tía tô thái nhỏ đúng kiểu, trông sạch sẽ, mơn mởn bắt mắt, rồi cái quẩy ăn kèm cũng luôn mới mẻ, giòn rụm... toàn bộ đều làm những ai nghiện bún riêu đều phải gật gù, hợp ý. Chẳng thế mà khách cứ ra vào luân phiên liên tục. Quán nhỏ xíu mà 4 người phục vụ mới xuể.
Hẳn đó là những lý do quán dám tự tin “chém” khách 40.000 đồng/bát bún vỉa hè. Bát bún ấy chỉ ấm bụng bữa sáng chứ không đủ lót dạ ban trưa. Nếu giải đáp thì chỉ một câu đã cũ song luôn đúng: “mắc xắt ra miếng”.
Nguồn Internet
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét